Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời ta đều có một lí do...

Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời ta đều có một lí do...

Em đừng trách móc người yêu cũ, người đã bỏ em đi, vì mỗi người xuất hiện trong cuộc đời em đều có một lí do, cho dù họ có làm em tổn thương đi chăng nữa, thì cũng là bởi vì ông trời muốn rèn em trở nên mạnh mẽ hơn mà thôi.


Em vừa kết thúc một cuộc tình, à không, phải nói đúng hơn là người yêu của em vừa bỏ em mà đi, trong khi em vẫn yêu họ nhiều lắm. Em có thể nước mắt ngắn dài mà níu kéo người ấy, chẳng ai bảo em ngu ngốc cả, em cũng có thể cười để tiễn người ấy đi ra khỏi cuộc đời em, chẳng ai khen em mạnh mẽ cả. Nhưng dù em có làm gì thì họ cũng không còn ở bên cạnh em nữa, đó là cái hiện thức mà dù muốn dù không em cũng cần phải chấp nhận. Hãy nhớ nhé!

Em đừng trách móc người yêu cũ, người đã bỏ em đi, vì mỗi người xuất hiện trong cuộc đời em đều có một lí do, cho dù họ có làm em tổn thương đi chăng nữa, thì cũng là bởi vì ông trời muốn rèn em trở nên mạnh mẽ hơn mà thôi. Hãy nghĩ thế và đừng hối tiếc quá khứ nữa, vì nó đã qua rồi, chẳng phải quá khứ đó em cũng đã từng rất hạnh phúc sao.


Em hãy thôi gào thét trách móc rủa xả người yêu cũ, tại sao em phải trách móc hận thù người em đã từng yêu thương trân quý. Nếu em cho rằng họ là một người xấu xa bội bạc đã bỏ em mà đi, vậy em có bao giờ nghĩ, một lúc nào đó em sẽ lại yêu người mới, và người mới của em có thể cũng đã từng bỏ một người con gái khác để đến với em, và người đó cũng đã từng xấu xa thế nào trong mắt bạn gái "cũ" của họ?

Vậy đấy không phải cứ khi người ta bỏ rơi em, khi em vẫn còn đang yêu họ thì họ sẽ trở thành một gã xấu xa bội bạc. Em ah, trên đời này tình yêu là thứ dễ thay lòng đổi dạ nhất, nó không vĩnh cửu như chúng ta vẫn huyễn hoặc nhau, em thử nhìn xung quanh xem, có bao nhiêu người yêu một người từ khi họ bắt đầu yêu cho đến khi họ chết, hiếm lắm phải không em?


Vậy thì đừng trách móc nữa. Việc em trách móc kêu gào có làm em bớt đau đi tí nào không? hay càng làm em tổn thương hơn mà thôi, em muốn dùng cách đó để khiến cho kẻ bỏ em ra đi phải đau lòng và ân hận, không thật ra khi họ bỏ em đi rồi thì cuộc sống của em đã không còn là mối bận tâm của họ nữa, vậy nên đừng cố gắng diễn mọi thứ vì họ nữa, hãy vì em để sống tiếp.

Cuộc sống là như vậy đấy nó chỉ đơn giản là một vòng tròn luân chuyển, mà việc của em là tiếp tục bám vào cái vòng xoay của vòng tròn hay là cố gắng trượt ra khỏi tấm vòng xoay, đứng một chỗ và nhìn, liệu em có đứng mãi được không? hay rồi em sẽ vẫn phải bước lên tấm vòng xoay ấy tiếp tục xoay, có phải tự nhiên em đã bị lỡ biết bao nhiêu là nhịp rồi không?


Đừng bao giờ hận thù người mình yêu thương trân quý, đừng vì họ không thể ở bên mình, mà bắt bản thân phải hận thù họ. Em hãy nghĩ rằng chẳng qua là mình chuyển trạng thái từ yêu thương và được yêu thương sang một trạng thái đơn giản hơn là yêu thương mà thôi. Giống như em đang yêu đơn phương một người ấy. Không cần nghĩ ngợi quá nhiều, khi nào muốn kết thúc thì tự mình kết thúc. Còn cuộc sống thì không phải chỉ có mỗi tình yêu.

Rồi em sẽ lại trở thành người yêu mới của một ai đó, em sẽ lại được nâng niu chiều chuộng, sẽ lại được chăm sóc, sẽ lại được trân trọng. Nhưng trước hết em hãy nâng niu và trân trọng bản thân mình đã, đừng vứt bỏ bản thân mình chìm vào những nỗi đau em tự vẽ ra, những dày vò em tự hành hạ mình. Và hãy thôi trách móc người yêu, giờ đã trở thành " NGƯỜI YÊU CŨ".
Thành Minh Dương - Guu.vn