Hai vợ, hai nhà

Hai vợ, hai nhà

Tôi yêu và tin tưởng chồng mình tuyệt đối, nên hoàn toàn gục ngã khi biết anh ấy ngoại tình.



Trước đây, tôi từng nghĩ, một là chết, hai là ly hôn nếu rơi vào hoàn cảnh chua xót này. Nhưng, khi có con rồi, mọi chuyện lại không thể giải quyết đơn giản được như thế.
Chồng tôi làm việc trong một công ty của Nhật. Thời điểm chúng tôi kết hôn, anh ấy đã có một chức vụ cao trong công ty, với mức lương đáng mơ ước so với bạn bè cùng lứa. Nhưng anh và tôi ở Hà Nội, trong khi trụ sở làm việc lại ở Sài Gòn. Vậy nên, tôi chấp nhận ở Hà Nội một mình những ngày trong tuần, sáng thứ Bảy lại đón anh ấy ra. Vợ chồng sum họp hai ngày cuối tuần rồi lại chia xa, ai làm việc nấy, liên lạc chủ yếu bằng điện thoại.

Anh nhiều hơn tôi 8 tuổi, là một người đàn ông chín chắn, yêu Hà Nội, và yêu tôi. Đó là những nét phác họa về anh trong tôi. Hai ngày một tuần gần gũi nhau, lúc nào anh cũng vứt hết điện thoại và mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Tôi đã cho rằng, anh làm như thế, là muốn được trọn vẹn bên cạnh vợ mình. Và tôi lại càng yêu anh hơn.

Một năm sau đám cưới, tôi sinh cho anh một cô công chúa xinh xắn. Anh lui về với mẹ con tôi thường xuyên hơn trước. Anh rất yêu con, tôi có thể cảm nhận được điều này mỗi khi anh quyến luyến không muốn rời con đi. Những lúc như thế, tôi thật sự không cầm được nước mắt. Tôi lúc nào cũng bàn với anh về việc chuyển công ty, ra hẳn ngoài Hà Nội sống cùng mẹ con tôi.

Nhưng anh bảo công việc của anh đang tốt, anh không muốn bỏ đi cơ hội thăng tiến lên chức cao hơn. Và nếu chuyển ra Bắc thì chưa chắc anh đã có thể đảm bảo cuộc sống tốt cho cả nhà. Dù tôi khăng khăng rằng vợ chồng cùng cố gắng, với khả năng của hai người thì mọi chuyện sẽ ổn. Tôi không ham tiền bạc giàu sang, chỉ cần gia đình quay quần bình yên bên nhau là đủ. Tôi chán lắm cảnh vợ xa chồng, con xa bố rồi. Nhưng anh vẫn không đồng ý.

Anh vẫn chia đều thời gian của mình cho hai miền. Tôi không làm thế nào khác được. Đành chấp nhận. Nhưng cuộc đời trớ trêu thay, tôi phát hiện ra chồng mình có một gia đình khác khi anh vô tình bỏ quên điện thoại trong túi quần, vứt tạm trên giường lúc đi tắm. Tôi thấy cuộc gọi đến từ số lạ, vừa cầm điện thoại lên, định bụng bảo với người gọi là chồng tôi đang bận đi tắm. Thì chưa kịp nói gì, phía đầu bên kia đã nói trong gấp gáp: “Anh ơi, con sốt cao lắm, cả đêm qua không hạ, hơn 39 độ lận. Anh vào đây với con được không?”.


Tôi choáng váng, đánh rơi điện thoại xuống giường. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Cứ ngỡ người phụ nữ ấy gọi nhầm, tôi im lặng cúp máy rồi lần tìm trong điện thoại chồng xem có gì khác không. Trước đây, tôi chưa bao giờ lần mò điện thoại của chồng cả, một phần vì tin tưởng anh, một phần vì không muốn trở thành một người phụ nữ tọc mạch chuyện riêng của chồng.

Tôi tìm mãi mà không thấy gì khả nghi, cho đến khi thấy một bức ảnh anh chụp chung cùng một cô gái trẻ và một cậu con trai khoảng hai tuổi, lớn hơn con gái tôi. Tôi sững sờ, buông người xuống giường. Bàng hoàng, sửng sốt, nhưng lạ là tôi không thể khóc được. Tôi không biết phải làm gì nữa, thì anh bước ra.

Nhìn dáng vẻ của tôi, anh hỏi có chuyện gì. Tôi đưa cho anh tấm hình trong điện thoại, cay đắng nói với anh: “Con trai anh sốt cao cả đêm qua đấy, vợ hai của anh vừa mới gọi điện. Anh vào trong đấy đi!”

Anh bối rối, biết là không thể chối cãi nữa, liền ngồi xuống xin tôi tha thứ.
Anh kể một lần trước khi cưới tôi, anh đi liên hoan, uống rượu say và không làm chủ được mình nên đã qua đêm với cô nhân viên cùng công ty. Sau đó bị bắt vạ, anh buộc lòng phải tiếp tục qua lại với cô ấy để không ảnh hưởng đến công việc của mình. Anh thuyết phục cô ấy nghỉ việc ở công ty và nhận chu cấp của anh. Không lâu sau thì cô ấy có bầu, và anh thực sự không thể thoát ra khỏi mối quan hệ ấy nữa.

Anh thề với tôi, phía bên kia chỉ là nghĩa vụ, còn mẹ con tôi mới là tổ ấm, là tình yêu đích thực của anh. Anh còn nói nhiều nữa, mà càng nói tôi lại càng thấy giống giọng điệu của một gã Sở Khanh. Tôi muốn cào cấu, xé nát cái bộ mặt đểu cáng của chồng mình ra. Nhưng nghĩ, làm vậy cũng chẳng giải quyết được gì, khi chẳng còn gì cho tôi nữa, hạnh phúc, ước vọng, tương lai… đã tan vỡ hết cả.

Xin đừng nói tôi ngu dại, tôi biết vậy rồi. Tôi cũng không cần ai an ủi, bởi tôi hiểu, mình không có chồng cũng được, đau thương đến mấy cũng vượt qua được. Tôi chỉ cần những lời khuyên, những chia sẻ thật sự, bởi với tôi lúc này, quan trọng nhất vẫn là cuộc đời của con gái tôi. Nó cần có bố.

Ngọc